XEM PHIM "HIỆP KHÁCH HÀNH 2002"

Hiệp khách hàng hành - Hồi 82 (cuối) một trong những 82 chương hồi thành tích Hiệp khách hành của người sáng tác truyện kiếm hiệp Kim Dung.

Bạn đang xem: Xem phim "hiệp khách hành 2002"

Hãy cùng tò mò những tình tiết diễn biến hấp dẫn của truyện Hiệp khách hàng hành ngơi nghỉ Hồi 82 (cuối) như vậy nào.

Tạo kí tự quan trọng với kitudacbiet.asia - phong thái tên game riêng đẹp, độc, lạ với icon đẹp.


Thạch Thanh trở lại nhìn mụ lũ bà xấu xa hỏi: Phương Cô chủ yếu ngươi đả tất cả con rồi, sao ngày xưa còn gần cạnh hại nhỏ ta, Tuy các giọng nói của ông rất yên tâm nhưng mọi fan đều nghe ra trong tim ông hại não vô cùng! Mụ đàn bà xấu xí đó đó là Mai Phương Cô, mụ cười lạt đáp: - Ta ý muốn giết ai thì ta giết. Ngươi... Làm những gì được ta ? Thạch Phá Thiên nói: - Má má! Má má đã gần cạnh hại cậu nhỏ Thạch trang chúa cùng Thạch phu nhân thiệt ư ?... Nguyên nhân vậy? Mai Phương Cô vẫn mỉm cười lạt đáp: - Ta mong mỏi giết ai ta giết, yêu cầu chi bắt buộc giải thích. Mẫn Nhu thư thả rút thanh trường kiếm ra. Cha nhìn Thạch Thanh nói: - Thanh ca! Thanh ca bất tất yêu cầu băn khoăn. Tiểu muội không giết mổ được mụ thì thôi, Thanh ca không cần ra tay viện trợ. Thanh ca đứng ngoài mà coi, Thạch Thanh nhăn tít cặp lông mày, ra chiều hết sức đau khổ. Bạch Tự trên bảo Ðinh Bất Tứ: - Ðinh lão nhi! chúng ta nói trước mang lại ngươi hay! Vợ ông xã ngươi muốn tử tế thì đứng ngoài, gồm thế thì bọn họ cũng chỉ đứng bàng quang. Giả dụ hai ngươi mà ra tay viện trợ người con gái bảo vật của những ngươi thì đừng tất cả trách bọn chúng ta. Thạch lão đệ đây mời vợ chồng ta lên núi Hùng Nhĩ này không hẳn là giúp xem hội đâu nhé. Ðinh Bất Tứ thấy đối phương người các liền xúc động trung tâm linh, đáp: -Ðược rồi! Nói lời cần giữ mang lời. Chúng ta điều ko ra tay. Vậy bên các ngươi chỉ bao gồm vợ chồng Thạch trang chúa mà bên đây chỉ hai bà bầu con y. Mỗi mặt đều một phái mạnh một con gái tỷ đấu với nhau. Còn ai nấy ở quanh đó để coi chiến thắng bại nhưng mà thôi. Lão đã cùng Thạch Phá Thiên động thủ mấy lần cần lão biết rõ võ thuật chàng thiếu hụt niên này còn cao hơn nữa vợ ck Thạch Thanh nhiều. Mai Phương Cô gồm chàng trợ lực quyết không đến nỗi thất bại. Mẫn Nhu đưa mắt nhìn Thạch Phá Thiên hỏi: - Này chú em! Chú không thích cho chúng ta báo oán phải chăng? Thạch Phá Thiên ấp úng: - Cháu... Thạch phu nhân!... Cháu... Ðột nhiên đàn ông quì gối xuống nói tiếp: - con cháu khấu đầu trước Thạch phu nhân. Xin phu nhân đừng tiếp giáp hại má má cháu. Chàng nói xong đập đầu lạy binh binh. Mai Phương Cô lớn tiếng quát: - Cẩu Tạp Chủng! Ðứng lên đi! Ai mượn ngươi năn nỉ con tiện nhân đó cho ta? Mẫn Nhu chợt động trung ương hỏi: -Tại sao ngươi lại kêu hệt như vậy? hợp lí y là nhỏ ruột ngươi?... Xuất xắc là... Giỏi là... Rồi bà quay trở về hỏi Thạch Thanh: - Thanh ca! Chú em này tướng mạo mạo kiểu như Ngọc nhi như đúc. Hợp lý và phải chăng Thanh ca cùng Mai tiểu thư đã sanh ra y? Bà bạn dạng tính thánh thiện hoà. Tuy gặp trường hợp rán địch mà khẩu ca vẫn nhã nhặn. Thạch Thanh vội lắc đầu đáp: -Không phải! không phải! làm những gì có chuyện đó? Bạch trường đoản cú Tại mỉm cười ha hả nói: - Lão đệ đừng bao biện nữa! dĩ nhiên là lão đệ thuộc thị đã hiện ra thằng bé dại này. Nếu không thế thì gồm lý đâu mụ bầy bà cơ lại kêu, nhỏ là Cẩu Tạp Chủng bao giờ? Ðó nguyên nhân là Mai Cô nương căm hận lão đệ vô cùng! Mẫn Nhu khom sườn lưng bỏ thanh kiếm xuống đất, nói: - Nay các vị tía người đoàn tụ. Tè muội... Xin đi đây. Bà nói xong xuôi trở gót từ bỏ từ chứa bước. Thạch Thanh trong tim nóng nảy vậy lấy tay bà xã lớn tiếng: - Nhu muội nếu nhu muội rước lòng ngờ vực cho ta thì ta hãy giết mổ chết nhỏ tiện nhân này đi, để chứng minh tấm lòng ngay thật của ta. Mẫn Nhu nhăn nhó cười cợt nói: - Chú nhỏ tuổi này chẳng những hệt nhau Ngọc nhi và lại giống Thanh ca nữa. Thạch Thanh phòng kiếm cách ra vung tay trái một cái nhằm Mai Phương Cô đâm tới. Ngờ đâu Mai Phương Cô lại ko né tránh, ưỡn ngực ra đón lấy. Người nào cũng thấy yếu kiếm này sẽ đâm thủng ngực mụ. Thạch Phá Thiên giơ ngón tay ra búng nghe choang một tiếng. Thanh trường kiếm của Thạch Thanh bị gẫy có tác dụng hai đoạn. Mai Phương Cô nở một thú vui thê thảm hỏi: -Thạch Thanh, phù hợp ngươi nhất mực giết ta cơ mà không hối hận. Thạch Thanh đáp: - Ðúng thế! Phương Cô! Ta lại phân tích với ngươi một đợt tiếp nhữa là trên trần gian này trong tâm địa ta chỉ có 1 mình Mẫn Nhu nhưng mà thôi. Cả đời ThạchThanh này chưa từng có một người đàn bà sản phẩm hai nào. Ví như ngươi còn mang dạ yêu quý ta, có nghĩa là ngươi sợ ta đó. Câu này ta đã nói với ngươi hai mươi năm về trước, ngày giờ ta vẫn giữ lại mấy câu đó. Nói về đây, thanh âm đưa sang hoà hoãn, ông nói tiếp: - Phương Cô! bé ngươi vẫn khôn béo rồi.

Xem thêm: Tôi Chỉ Khát Khao Được Gần Gũi Đàn Ông Tây, Results For : Lam Tinh Voi Tay Den

Chú bé dại này tâm địa thẳng ngay, võ thuật trác tuyệt. Chỉ trong mấy năm là thanh lương y lừng lẫy giang hồ, thành một nhân đồ dùng thủ lãnh vào võ lâm. Vậy gia gia y là ai? Sao ngươi không nói rõ mang lại y biết? Thạch Phá Thiên hỏi xen vào: - cần đấy má má ơi! gia gia hài nhi là ai? Hài nhi chúng ta tên gì? Má má nói đến hài nhi hay. Nguyên nhân má má cứ điện thoại tư vấn hài nhi là Cẩu Tạp Chủng? Mai Phương Cô nở một niềm vui thê thảm nói: - Gia gia ngươi là ai thì khắp trần giới chỉ bao gồm mình ta biết mà lại thôi. Mụ quay sang bảo Thạch Thanh: -Thạch Thanh! Ta biết trong trái tim ngươi chỉ có 1 mình Mẫn Nhu đề xuất đã từ huỷ dung mạo ngay từ ngày ấy: Cũng bởi vì lẽ đó không thích để bộ mặt xinh đẹp có tác dụng chi. Thạch Thanh lẩm bẩm: - Ngươi tự huỷ dung mạo ư ? Sao lại tội nghiệp như vậy? khẩu ca của Thạch Thanh lọt vào tai Mai Phương bà mụ nhắc lại: - Sao lại có tác dụng khổ thân ? Sao lại có tác dụng khổ thân ? thời gian trước ngươi so dung mạo ta với Mẫn Nhu, ai hơn? Thạch Thanh rứa tay vợ, đắn đo một thời gian rồi đáp: - hai mươi năm trước, kể những người dân mỹ phụ nữ nổi danh trong võ lâm thì nội nhân ta tuy không đến nỗi xấu xa, cơ mà cũng không bởi ngươi được. Mai Phương Cô tủm tỉm cười, hắng giọng một tiếng. Ðinh Bất Tứ nói xen vào: - Ðúng thế! Gã tiểu tử Thạch Thanh kia! Ngươi thật là đần độn ngốc. Ngươi đã biết Phương Cô dung mạo xinh đẹp không có bất kì ai bì kịp, mà lại ngươi lại không yêu y? Thạch Thanh không trả lời. Ông thế chặt tay phu nhân hơn, tựa hồ bà giận dữ trong lòng, rồi lại bỏ đi... Mai Phương Cô lại hỏi: - cách đây không lâu so võ công giữa ta và Mẫn Nhu, ai cao ai thấp? Thạch Thanh đáp: - Ngươi tất cả môn võ công gia truyền là Mai Hoa Quyền, lại kiêm học được nhiều thứ võ thuật cổ quỷ quái ly kỳ... Ðinh Bất Tứ tức mình ngắt lời: - Sao lại cổ tai quái ly kỳ? Ðó là nhữ ng lao động mà Ðinh Tứ gia công ty ngươi siêu lấy làm đắc ý. Ngươi là kẻ kiến thức thanh mảnh hòi, nên lưỡng lự mà thôi. Con người ta đã thấy ít thì cái gì rồi cũng cho là cổ quái, ly kỳ. Thạch Thanh nói: -Ðúng thế! võ thuật ngươi kiêm thông cả nhà họ Ðinh, họ Mai, độc nhất vô nhị là đa số môn khoái khẩu lại càng thi thoảng thấy ở đời. Trước kia nội nhân ta không học được chan truyền về kiếm thuật của chùa Thượng Thanh, dĩ nhiên nàng còn sút hơn ngươi một bực. Mai Phương Cô lại hỏi: - Sau hết, về đường văn học, thân ta với Mẫn Nhu ai rộng ? Thạch Thanh đáp: - Ngươi đã biết làm cho thơ làm cho từ. Vợ ông xã ta ví với ngươi thay nào được? Thạch Phá- Thiên trong tim rất lấy có tác dụng kỳ. đại trượng phu tự hỏi: - ví như vậy thì má má ta về văn tài cũng tương tự về võ công chẳng máy gì không hay là không giỏi, ráng mà nguyên nhân người không dạy dỗ ta? Mai Phương Cô cười cợt lạt nói: - không tính ra, về nghề kim chỉ thêu thùa, nấu ăn nướng, ta không bằng cô em nhà họ Mẫn được. Thạch Thanh vẫn không đồng ý đáp: - Nội nhân ta thiếu hiểu biết nhiều thêu thùa may vá. Cả về nấu nướng cũng không tay nghề cao thì bằng ngươi là sành sỏi trăm đường cầm nào được? Mai Phương Cô phệ tiếng hỏi: - Vậy thì sao hễ ngươi thấy khía cạnh ta là thuỷ tầm thường vẫn giá buốt như băng, chẳng vui vẻ 1 chút nào cả? là nghĩa làm cho sao?... Mụ nói tới đây các giọng nói run lên, ra chiều khích động vô cùng. Thạch Thanh thủng thẳ ng đáp: - Mai cô nương! Ta cũng khô ng biết nữa. Bất luận về môn gì, cô nương cũng hay hơn Mẫn Nhu. Chẳng đầy đủ cô nương hơn Mẫn Nhu nhưng mà thôi. Ta ở chung với cô nương cũng từ thẹn mình hèn cỏi, không xứng danh chút nào. Mai Phương cô ngơ ngẩn xuất thần một lúc, hốt nhiên mụ la lên một giờ đồng hồ rồi chạy vào vào phòng tòa nhà tranh. Mai Văn Hinh thuộc Ðinh Bất Tứ cũng chạy vào theo. Mẫn Nhu tựa nguồn vào ngực Thạch Thanh. Bà chứa giọng ôn hoà nói: - Ðại ca! Mai cô nương là fan số mạng cực kì đau khổ. Mặc dù y đang giết bé tiểu muội, tuy nhiên tiểu muội đối với y còn vui lòng hơn nhiều. Tiểu muội biết rõ trong tim đại ca lúc nào cũng chỉ có 1 mình tiểu muội. Chúng ta đi thôi! mối thù này sẽ không cần trả nữa. Thạch Thanh hỏi lại: - Không báo oán nữa ư ? Mẫn Nhu đáp: - dù cho có giết Mai cô nương thì Kiên nhi của họ cũng thiết yếu sống lại được. Chợt nghe giờ đồng hồ Ðinh Bất Tứ la hoảng: - Phương nhi! Sao ngươi lại liều mình như vậy? Ta quyết cùng gã họ Thạch liều mạng! lũ Thạch Thanh đầy đủ giật mình kinh hãi. Bỗng nhiên thấy Mai Văn Hinh ôm tín đồ Phương Cô ở trong phòng chạy ra. Tay do bên trái Phương Cô trễ xuống nhằm lộ làn domain authority trắng ngọc. Trên cánh tay mụ vẫn tồn tại chấm hồng. Ðó là vết tích Thủ Cung Sa của tín đồ xử nữ. Mai Văn Hinh thét lên: - Phương Cô giữ mình băng thanh ngọc khiết, Ðến nay y vẫn còn là người xử nữ. Vậy thì Cẩu Tạp Chủng kia không hẳn do y sinh ra. Mọi bạn hưởng mắt nhìn Thạch Phá Thiên. Trong tâm ai nấy số đông nghi hoặc, từ bỏ hỏi: - Mai Phương Cô còn là xử chị em thì đương nhiên y khô ng phải là mẫu thân Thạch Phá Thiên. Vậy mẫu thân con trai là ai? phụ thân chàng là ai? vì sao Mai Phương Cô lại tự dìm là chủng loại thân chàng? Thạch Thanh thuộc Mẫn Nhu bụng bảo dạ: - chẳng lẽ ngày kia Phương Cô giật Kiên nhi mang đi nhưng mà không giáp hại? Sau y có mang tới xác bị tiêu diệt một đứa nhỏ, nhưng mặt mũi huyết thịt bạn bè nhầy, không còn nhận diện được nữa. Vì sao y lại kêu chú nhỏ dại kia là Cẩu Tạp Chủng? vì sao gã như thể Ngọc nhi như đúc. Thạch Phá- Thiên hết sức đỗi hoang mang. đại trượng phu hỏi luôn mấy câu: - Gia gia hài nhi là ai? Má má hài nhi là ai? Hài nhi là ai? Mai Phương Cô đã tự vẫn bị tiêu diệt rồi. Bao nhiêu nghĩ vấn không có gì ai kiếm được đáp án.