Thuyền Trưởng Và Đại Úy

Có mọi cuốn sách mà lại ngay từ thời còn nhỏ dại nó đã trở thành người bạn bè thiết của ta và sau đó nó cứ tồn tại trong suốt cả đời mình.

Bạn đang xem: Thuyền trưởng và đại úy

Cuốn đái thuyết “THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY” của Veniamin Aleksandrovich Kaverin, một đơn vị văn, bên báo lừng danh của Liên Xô là 1 trong những cuốn sách như vậy. Không phải ngẫu nhiên cơ mà từ công ty xuất bản Văn học Thiếu nhi, mang lại Nhà xuất bản Đội người bạn đồng hành thanh niên, nhà xuất bạn dạng Văn học, nhà xuất bạn dạng Chính trị nước nhà và hàng trăm Nhà xuất phiên bản khác sinh hoạt Liên Xô đã in đi in lại cuốn đái thuyết này tới bốn, năm chục lần, từng lần hàng chục vạn bản<1>.Kaverin sinh năm 1902. Từ ngày còn theo học tập ở ngôi trường trung học, ông vẫn say mê văn học và bước đầu làm thơ. Năm 1919 ông học tập ở trường Đại học tập Tổng thích hợp Moskva; năm 1920 đưa sang học ở trường Đại học tập Tổng đúng theo Leningrad cùng đồng thời còn tham gia nghiên cứu tiếng Ả-rập trong học viện chuyên nghành Ngôn ngữ Phương Đông. Giữa dịp đó “Câu lạc cỗ văn học” Leningrad tổ chức cuộc thi văn cho những cây bút thanh niên, Kaverin sẽ tham gia cùng với cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình, cuốn “Cây số trang bị 11”. Truyện này đã được Maksim Gorky cực kỳ thích và khen ngợi. Từ đó trở đi Kaverin liên tiếp được sự chỉ đạo và góp đỡ ở trong nhà văn bí quyết mạng béo múp đó.Trong thời kỳ chiến tranh đảm bảo an toàn Tổ quốc vĩ đại, Kaverin đã công tác trên hạm quân Phương Bắc, đôi khi làm phóng viên cho tờ báo “Tin tức” cùng đã được khuyến mãi ngay thưởng “Huy chương cờ đỏ”.Thời kỳ đầu, phần lớn những tòa tháp của Kaverin là số đông cuốn đái thuyết ảo tưởng; tiếp đến ông chuyển sang đề tài cỗ mặt tinh thần và vượt trình cứng cáp của bạn trẻ trong thời đại Xô Viết. Tè thuyết của ông hơi nhiều, có hơn tám quyển béo và nhiều cuốn đã có dịch ra nhiều thứ giờ đồng hồ nước ngoài.“THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY” là cuốn đái thuyết dài lừng danh nhất của Kaverin. Công trình kể lại mẩu chuyện về mẫu tàu thám hiểm “St. Maria” của nước Nga trước biện pháp mạng tháng Mười, về thuyền trưởng Tatarinov cùng đội thám hiểm vị ông lãnh đạo đã trở nên mất tích nghỉ ngơi vùng Bắc rất và về chuyện đại úy ko quân Liên Xô Aleksandr Grigoriev sau ngày phương pháp mạng đã đi kiếm đội thám hiểm đó. Câu chuyện kéo dãn dài trong hơn ba mươi năm, qua rất nhiều tình máu phức tạp, tinh tế, tác giả đã biểu lộ vô cùng sắc đường nét ý chí kiên cường và ý thức cao thượng của bạn trẻ Liên Xô. Sau khoản thời gian xuất bản, cuốn tiểu thuyết đã lôi kéo người phát âm mãnh liệt. Năm 1946 “THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY” vẫn được khuyến mãi giải thưởng văn học tập Stalin. Hiện thời “THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY” vốn là 1 trong trong số tác phẩm được nhân dân với thanh thiếu hụt niên Liên Xô hâm mộ nhất.Về quý giá của tác phẩm, đơn vị phê bình văn học V. Annenkov vẫn viết: “Grigoriev, nhân vật bao gồm của “THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY” đang trở thành tấm gương cho các người. Chưa phải ngẫu nhiên mà một thanh niên nước ngoài đã viết: ““THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY” vẫn đặt vào tay anh một vũ khí nhan sắc bén. Thiết bị ấy là “Đấu tranh và tìm tòi, quyết đạt mục đích chứ ko đầu hàng!””Tính chất lãng mạn của lao hễ sáng tạo, của phát minh sáng tạo khoa học, đặc thù lãng mạn của can đảm và chiến công là động cơ của bốn tưởng với tình cảm một trong những nhân đồ gia dụng tốt đẹp tuyệt vời nhất của Kaverin”.Theo nhà phê bình văn học G. Trefilova thì “THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY” vẫn liên tiếp đóng góp phần đào tạo thay hệ tuổi teen cùng thời đại cùng với nhân đồ của nó… “THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY” được tính trong những những cuốn sách văn học Xô Viết quan trọng đặc biệt được yêu thích, đặc biệt quan trọng được thông dụng rộng rãi trong quần chúng, đông đảo cuốn sách ấy xuất dung nhan ở điểm là mọi người đều mê.Và theo ý kiến của Viện văn học trái đất mang thương hiệu Lenin thì “Cuốn đái thuyết “THUYỀN TRƯỞNG VÀ ĐẠI ÚY” của Kaverin đầy lòng tin dũng cảm, bền bỉ, dám nghĩ, dám làm. Nó đang trở thành một trong số những cuốn sách được thanh thiếu hụt niên Liên Xô thích thú nhất”.Tóm lại đấy là một thành quả văn học tập lớn, một cuốn tè thuyết tất cả nội dung giáo dục rất cao, có sức lôi cuốn mãnh liệt.Hấp dẫn, không những vì nó ly kỳ, dồn dập, cái gì rồi cũng mới lạ, mà còn do nội dung bốn tưởng, vì số phận và đậm chất ngầu của các nhân vật dụng chính, do lời văn vào sáng, tươi đuối và đa dạng của nó.Xin trân trọng giới thiệu với toàn thể chúng ta nam thanh nữ thanh niên và các em thiếu niên lớn tuổi.Hà Nội, ngày xuân năm 1974
Tôi còn ghi nhớ mãi loại sân rộng lớn thênh thang nhưng bẩn thỉu và những căn nhà thấp bé bỏng có hàng rào bảo phủ ấy. Cái sân ở ngay bên cạnh một dòng sông và cứ ngày xuân đến lúc băng tuyết tan, nước rút đi là trên sảnh lại đầy những củi rác và vỏ sò, đôi khi còn có cả đầy đủ vật rất ít thấy. Ví dụ như có lần chúng tôi vớ được một cái túi chật ních những tị nạnh thư. Sau đó nước sông lại đưa tới và dìu dịu đẩy luôn luôn chính cái người đưa thư ấy vào bờ. Anh ta nằm ngửa, nhì tay giơ lên như hy vọng che nắng. Người này còn trẻ con lắm, tóc tiến thưởng hoe, các chiếc khuy đồng trên áo vét kín đáo cổ sáng óng ánh – có lẽ rằng trước khi đi gửi chuyến thư sau cùng này anh ta vừa bắt đầu đánh khuy bởi phấn.01 (1)Người cảnh sát mang dòng túi đi, bỏ lại bó thư bên trong đã bị nước ngấm ướt sũng. Dì Dasha nhặt đem đến nhà. Chắc hẳn rằng túi đựng thư còn mới, lại làm bằng da và nắp che rất khít yêu cầu những bức thư bên trong vẫn còn xem được. Mỗi buổi tối dì Dasha lại đọc lên một bức thư, tất cả khi dì chỉ đọc cho bạn tôi nghe, tất cả khi cả xóm thuộc nghe. Việc đó thú vị cho nỗi cả các bà già thường mang lại nhà ông Skovorodnikov chơi bài xích cũng quăng quật đấy đến nhập đàn với bọn chúng tôi. Trong các thư ấy có một bức được dì Dasha hay đọc nhất, đến nỗi sau đây tôi vẫn thuộc lòng. Tự đó đến thời điểm này bao nhiêu năm tháng sẽ trôi qua cơ mà tôi vẫn còn thuộc từ đầu đến cuối.“Bà Maria Vasilievna kính mến!Trước không còn xin cung cấp thông tin để bà rõ là ông Ivan Lvovich hãy còn sống cùng khỏe mạnh. Từ thời điểm cách đây bốn tháng, theo lệnh của ông, tôi đã ra khỏi chiếc tàu buồm cùng mười bố người nữa trong team thủy thủ. Tôi hy vọng chẳng bao lâu nữa vẫn được gặp mặt bà, đề nghị tôi sẽ không còn viết tinh tế về chuyến du ngoạn gian nan này của shop chúng tôi trên đa số núi băng trôi về khu đất Franz Josef. Cửa hàng chúng tôi đã đề nghị chịu đựng hồ hết nguy nan và cực khổ khôn lường. Tôi chỉ ước ao nói cùng với bà một điều là trong cả nhóm chỉ còn mình tôi mang đến được mũi Flora một cách bình an (nếu không nói tới đôi chân cứng dại vị băng giá). Cái tàu “St. Phocas” thuộc đội thám hiểm của trung úy Sedov đã cứu vớt tôi và mang lại Arkhangelsk. Tôi được tồn tại nhưng chắc hẳn rằng phải lấy có tác dụng tiếc về điều này vì một ngày vừa mới đây tôi sẽ đề nghị cưa chân và kế tiếp thì chỉ từ biết mong đợi ở lòng nhân từ của Chúa. Tôi ngần ngừ sẽ sống như thế nào khi không hề chân nào nữa. Tiếp sau đây tôi xin báo để bà biết: mẫu tàu “St. Maria” bị nghẽn băng ở không tính biển Kara và từ tháng Mười năm 1912 nó không dứt di đưa lên phía Bắc thuộc với đông đảo tảng băng Bắc cực. Khi shop chúng tôi rời khỏi mẫu tàu buồm thì nó sống vĩ độ 82°55’. Nó ở nguyên giữa biển cả băng tuyệt nói mang lại đúng hơn thế thì từ mùa thu năm 1912 nó còn nằm nguyên sống đó cho đến khi cửa hàng chúng tôi đi khỏi. Rất hoàn toàn có thể nó đang đi được trong thời hạn nay, nhưng lại theo ý tôi thì có lẽ rằng phải mang lại sang năm, lúc nó trôi mang lại gần chỗ mà cái tàu “Fram” đã có giải thoát, nó mới có chức năng thoát thoát khỏi biển băng ấy. Hoa màu còn cho tất cả những người ở lại bên trên tàu đủ dùng đến tháng Mười hoặc mon Mười một thanh lịch năm. Dù thay nào đi nữa cũng xin bà tin cho rằng công ty chúng tôi rời ngoài tàu chưa phải vì nó làm việc vào tình cố kỉnh tuyệt vọng. Tất yếu tôi phải chấp hành lệnh của Thuyền trưởng, song cũng xin thú thiệt rằng lệnh đó của ông rất phù hợp với nguyện vọng riêng của tôi. Lúc tôi cùng rất mười bố thủy thủ rời ra khỏi tàu thì ông Ivan Lvovich có nhờ tôi gửi một gói niêm phong mang lại Ngài cục trưởng viên Địa lý thủy văn hiện đã quá cụ và một phong thư cho bà. Tôi không dám mạo hiểm nhờ cất hộ bưu điện gần như thứ ấy do vì hiện thời chỉ bản thân tôi còn sống, tôi đề xuất thận trọng toàn bộ những gì làm bằng chứng cho hành vi bản lĩnh của mình. Cho nên vì thế xin bà phái fan hoặc bà đích thân mang lại Arkhangelsk để nhận những thứ trên, chính vì tôi còn bắt buộc nằm ở nhà thương này tối thiểu cũng là cha tháng nữa. Tôi ước ao thư trả lời của bà.Xin gởi bà lời xin chào kính trọng và luôn luôn sẵn sàng chuẩn bị hầu bà.Hoa tiêu tàu viễn hành I. Klimov”Địa chỉ đề thư đã bị nước thấm nhòe dẫu vậy vẫn còn rất có thể thấy được, showroom ấy cũng viết bởi nét chữ cứng cáp, trực tiếp tắp trên chiếc phong bì giấy dày đang ngả màu vàng.Đối với tôi, bức thư ấy cứ như một thứ kinh cầu nguyện – tối nào tôi cũng nhẩm đi nhẩm lại trong những lúc chờ phụ thân tôi đi làm việc về.01 (3)Cha tôi ở bến tàu về khôn cùng khuya. Giờ đây tàu thủy ra vào mỗi ngày và ko chở đay gai, bột mì như trước đó nữa mà toàn chở những săng đạn với phụ tùng súng ống nặng trình trịch.Cha tôi người đẫy đà, vạm vỡ, ria mép rậm, đầu đội chiếc mũ dạ nhỏ và mặc quần vải bạt. Người mẹ tôi nói luôn luôn mồm còn thân phụ thì cứ im thinh ngồi ăn, thỉnh phảng phất ho vài ba tiếng và vuốt cỗ ria. Sau đó phụ vương dắt các con – tôi và em gái tôi – lên giường đi ngủ. Trường đoản cú người thân phụ tỏa ra hương thơm bao tải, lúc thì mùi hương táo, hương thơm bột mì, tất cả khi lại là mùi hăng của dầu máy. Tôi còn nhớ chiếc mùi đó đã làm cho tôi phân phát ngán.Có lẽ bao gồm trong mẫu đêm bất hạnh ấy lúc nằm cạnh phụ vương tôi, lần trước tiên tôi đã nhận xét một cách bao gồm ý thức về tất cả mọi vật bình thường quanh. Một căn phòng nhỏ hẹp với chiếc trần tốt lè đái dán giấy báo.

Xem thêm: Cách Tải Pokemon Sun And Moon, Pokemon Sun & Moon Firered (Gba)

Dưới cửa sổ bao gồm một khe hở lớn và qua đó gió từ ko kể sông lùa vào. Đó là ngôi nhà đất của chúng tôi. Một người bọn bà xinh đẹp, domain authority ngăm black để xõa tóc vẫn nằm ngủ bên trên hai chiếc bao mua nhét đầy rơm để dưới đất, kia là bà mẹ tôi. Đôi bàn chân trẻ con nhỏ bé thò ra bên ngoài cái chăn rách nát tả tơi, đó là chân em gái tôi. Một thằng nhỏ nhắn gầy gò black đủi, mặc mẫu quần rộng thùng thình, run rẩy trườn từ trên nệm xuống và rón rén rời khỏi sân – chính là tôi.** *Địa điểm thích hợp đã được chọn sẵn. Dây dợ sẵn sàng đầy đầy đủ rồi, tới cả củi khô cũng đã chất đụn sẵn sống cạnh Prolom, chỉ với thiếu có miếng thịt thiu nữa là có thể đi câu tôm biếc được thôi. Đáy con sông ở chỗ cửa hàng chúng tôi màu nhan sắc sặc sỡ cho nên vì thế tôm ở đây cũng lắm màu nhiều vẻ. Bé thì đen, con thì xanh màu sắc lá cây, nhỏ thì vàng. Những nhiều loại tôm này cứ đốt lửa lên là chúng sẽ tới và cần sử dụng nhái con làm mồi mà lại câu cũng được. Nhưng bé tôm biếc thì chỉ bao gồm thịt thiu new câu được, về điểm này, tất cả bầy trẻ bé đều xác minh như vậy. Mãi ngày qua mới gặp mặt may: tôi xoáy được của bà mẹ tôi một miếng thịt, mang ra phơi nắng suốt một ngày. Hiện nay nó vẫn thối rữa ra rồi, chẳng rất cần được cầm cũng đã thấy rõ.Tôi chạy thật nhanh dọc theo bên bờ sông đến Prolom. Ở phía trên đã chất sẵn củi nhằm đốt lửa. Tự xa đã có thể nhìn thấy hai chiếc tháp: bờ bên này là tháp Pokrovskaya, còn bờ bên đó là tháp Spasskaya. Sau khi nổ ra chiến tranh, tháp Spasskaya được sử dụng làm kho chứa da của quân đội. Petya Skovorodnikov quả quyết rằng ngày xưa trong tháp Spasskaya tất cả ma và chính mắt cậu ta đã nhìn thấy lũ ma tập bơi từ bờ vị trí kia sông lịch sự bờ bên đây của chúng tôi. Sau khi sang sông, bạn bè ma đánh đắm thuyền đi với kéo nhau vào sống sinh hoạt trong tháp Pokrovskaya. Cậu ấy còn cam đoan rằng đồng minh ma siêu thích thuốc lá lá và uống rượu. Đầu bọn chúng nhọn hoắt với trong lũ chúng có khá nhiều đứa thọt chân bởi vì chúng rơi từ bên trên trời xuống. Bầy đàn ma ngơi nghỉ trong tháp Pokrovskaya ngày càng sinh sôi nảy nở và mỗi lúc đẹp trời là chúng lại lẻn vào bờ đánh tráo thuốc lá của những người tiến công cá buộc vào lưới để cúng thủy thần.Tóm lại là khi tôi bắt gặp một bóng đen nhỏ gò ở trong phần bức tường hổng trong lúc đang thổi lửa thì tôi cũng chẳng rước gì làm kinh ngạc cả.- nhóc con con, mày làm gì ở đây? – nhỏ ma hỏi tôi y như người vậy.Nếu lúc đó tôi nói được tôi cũng không vấn đáp nó. Tôi cứ quan sát nó trừng trừng cùng run bắn bạn lên.Đúng vào khoảng đó phương diện trăng ló thoát khỏi đám mây nên có thể nhìn thấy bạn lính canh vẫn đi lại bình thường quanh kho đựng da của quân đội ở bờ sông bên kia, dáng vẻ to lớn, đẫy đà, lưng đeo khẩu súng trường chĩa nòng lên trời.- Câu tôm à?“Con ma” nhẹ nhàng nhảy xuống và mang lại ngồi bên đống lửa.- Sao cứ câm như hến thế, thằng ngốc? – Nó hỏi lại, giọng cục cằn.Không, đó không hẳn là ma! Đó đó là một người ốm còm hốc hác, đầu không mũ, gã cầm chiếc gậy con, luôn tay đập gậy vào chân mình. Tôi không chú ý kỹ phương diện gã, dẫu vậy tôi cũng phân biệt ngay là gã mặc bao gồm mỗi mẫu áo vét lên mình è cổ và dùng một chiếc khăn choàng thay mang lại áo sơ-mi.- Sao, mày không muốn nói chuyện với tao à, thằng khốn? – Gã rước gậy chọc chọc vào người tôi mấy cái. – núm nào, vấn đáp đi! vấn đáp đi! ko thì…Không đứng dậy, gã nắm luôn luôn lấy chân tôi kéo tới nơi gã. Tôi ú ớ.- À, thì ra mày vừa câm vừa điếc!Gã vứt tôi ra cùng cứ ngồi mãi, tay nỗ lực gậy chọc vào đụn than.- Cái thành phố hay thật, – gã nói vẻ chán chường. – bên nào cũng đều có chó; lũ cảnh sát như bè cánh thú dữ. Một lũ nạp năng lượng tôm khốn kiếp!Gã ban đầu chửi rủa.Nếu tôi biết kế tiếp một tiếng đồng hồ việc gì sẽ xảy ra thì dù tôi cấp thiết nói lại với người khác một lời nào, tôi cũng sẽ nỗ lực nhớ lấy toàn bộ những lời gã nói. Gã chửi rủa mãi, thậm chí còn nghiến răng nghiến lợi lại nhưng mà nhổ một bến bãi nước bong bóng vào đụn lửa. Tiếp nối gã lạng lẽ ngửa đầu lên ngồi bó gối. Tôi liếc nhìn và ví như gã không khinh ghét như vậy thì chắc hẳn rằng tôi cũng đã thương sợ hãi gã.Bỗng gã đứng phắt dậy. Vài ba phút sau gã vẫn ở trên loại cầu đồn đại – loại cầu này bởi vì quân lính mới bắc – kế tiếp thoáng thấy láng gã mặt bờ bên kia rồi mất hút.Đống lửa của tôi tắt ngấm. Nhưng mà dù không tồn tại ánh lửa tôi vẫn thấy rõ là tôi sẽ câu được rất nhiều tôm, nhưng lại trong đó không tồn tại con tôm biếc làm sao cả. Toàn là những bé tôm đen thông thường chẳng rước gì làm to lắm. Đem những nhỏ tôm này đến cung cấp ở cửa hàng rượu chỉ được một cô-pếch<2> một đôi.Gió giá buốt từ đâu vùng phía đằng sau thổi cho tới cứ lùa vào đoạn ống quần của tôi, tôi bước đầu thấy rét cóng. Phải về thôi! Lần ở đầu cuối tôi quăng dây câu bao gồm sẵn mồi làm thịt thiu xuống nước thì thấy bạn lính gác ở bờ sông bên kia đang hoạt động xuống dốc. Tháp Spasskaya đứng lừng lững trên con sông. Trường đoản cú tháp đến kè sông là một chiếc dốc rải đá. Trăng sáng vằng vặc, trên đoạn dốc chẳng gồm một bóng người nào cả. Vậy mà không hiểu biết tại sao người lính gác lại vừa chạy vừa vứt súng thoát khỏi vai.- Đứng lại!Người lính không phun mà chỉ lên đạn. Ngay trong lúc đó tôi bắt gặp rõ người hiện giờ đang bị rượt theo trên ước phao, chính vì tôi bắt buộc viết thận trọng như vậy là vì cho tới giờ tôi cũng không dám xác minh rằng đó đó là người trước đây một tiếng đồng hồ thời trang đã ngồi ở bên cạnh đống lửa của tôi. Tuy nhiên hình như bây giờ tôi vẫn tồn tại nhìn thấy chiếc cảnh nuốm này: kè sông tĩnh mịch, tuyến đường sáng ánh trăng như rộng thêm ra chạy trực tiếp từ nơi tôi đến các chiếc xà-lan phía trên đầu cầu phao cùng hai cái bóng black dài của các người đang làm việc trên cầu.Người lính gác chạy nặng nại và bao gồm một lần bắt buộc đứng lại nhằm thở. Tuy vậy người chạy trước cụ thể lại còn nhọc nhằn hơn, chính vì có lúc bỗng nhiên gã ngồi thụp xuống mặt thành cầu. Tín đồ lính gác chạy tới địa điểm gã, thình lình kêu lên một giờ rồi bổ vật ra ẩn dưới – có lẽ bị đánh bất thần từ dưới lên. Người lính nằm cụ trên thành mong rồi thủng thẳng tuột xuống. Lúc đó thương hiệu hung thủ đã bặt tăm sau bức tường chắn pháo đài.Không phát âm tại sao đêm tối đó lại không có ai canh gác mong phao: trong chòi gác trống không mà phổ biến quanh cũng chẳng có tín đồ nào. Chỉ có mỗi mình người lính gác nằm nghiêng sinh sống đó, nhị tay vươn ra phía trước. Một miếng da đồ sộ văng ra mặt cạnh. Cơ hội tôi sợ quá run bắn người lên đi cho gần thì thấy fan lính ngáp một biện pháp chậm chạp. Sau khá nhiều năm tôi bắt đầu biết rằng có không ít người cũng ngáp trước khi chết. Đoạn tín đồ lính thở một khá rõ dài, trong khi khoan khoái, rồi tất cả lại trở yêu cầu tĩnh mịch.Chẳng biết làm những gì hơn, tôi cúi xuống quan sát rồi chạy cho chòi gác xem – cơ hội đó tôi new biết trong chòi gác không tồn tại người, núm là tôi lại trở lại chỗ bạn lính. Tôi không kêu lên được, chưa phải vì hồi ấy tôi bị câm mà đó là vì sợ quá. Đúng khi đó từ trên bờ gồm tiếng fan nói, tôi cắm đầu chạy về vị trí câu tôm vừa rồi. Sau đây tôi cũng chẳng lúc nào lại chạy nhanh đến thế, thở ko ra hơi, đau tức cả ngực. Tôi cũng chẳng kịp đem cỏ đậy giỏ tôm vì lúc trở về đến đơn vị thì tôm rơi mất một nửa. Cơ hội đó còn chú ý gì mang lại tôm nữa!Tôi lẳng lặng hé cửa, tim đập thình thịch. Vào gian phòng tuyệt nhất của cửa hàng chúng tôi tối om om, mọi fan đang ngủ ngon lành, chẳng ai biết tôi lén ra đi rồi lại trở về. Một phút sau tôi lại ở lên vị trí cũ cạnh thân phụ tôi. Tuy nhiên mãi tôi vẫn không tài làm sao chợp mắt được. Trước mắt tôi lại hiện nay ra loại cầu đồn đại dưới ánh trăng vằng vặc và hai chiếc bóng đen dài đang chạy.