Federico garcia lorca: ngữ lực và tác phẩm

     
*

Thời gian lướt qua như những chú chim nhạn trong thơ của BécquerDe estación a estación, enfrente tú y yo
Nhưng ơ kìa, thời gian như ngừng lại, anh lại gần bên em thì thầmYo no te conozco y ya te echaba de menos
Bài hát được La Oreja de Van Gogh lấy cảmhứng từ một câu chuyện có thật. Trong đống đổ nát của vụ khủng bố, người ta tìmthấy cuốn nhật ký của một cô gái kể lại cô đã gặp một chàng trai như thế nàokhi đi trên tuyến đường này, từng chút một họ trò chuyện và cảm mến nhau ... Câuchuyện dang dởcủađôi bạn trẻ đã đượccác thành viên của La Oreja de Van Goghviết thêm đoạn kết lãng mạn bằng âm nhạc của mình. Nguồn tại đây.

Bạn đang xem: Federico garcia lorca: ngữ lực và tác phẩm


Nếu cuộc đời này chỉ như một chuyến dạo chơi, một chuyến đi không dài như ta tưởng, liệu ta có ngần ngại nhiều đến thế?
*

Kalaw là một thị trấn cao nguyên xinh đẹp với văn hoá bản địa đặc sắc nhưng dường như chưa được nhiều người lựa chọn khi tới Myanmar. Phần lớn khách du lịch chỉ biết đến Kalaw như điểm khởi đầu của cung trekking nổi tiếng đi hồ Inle. Như hầu hết mọi người, mình cũng chỉ định loanh quanh tại trung tâm thị trấn trong nửa ngày và tìm tour trekking đi Inle ngay sáng hôm sau. Nhưng trên chuyến tàu tới Kalaw, mình đã mê mẩn cao nguyên này tới mức quyết định dành hẳn ba ngày tại đây, không đi Inle nữa.
*

Freedom Green Village là một farmstay siêu đẹp, siêu xanh ở Đăk Nông, là nơi đầu tiên (và duy nhất tính đến giờ) mà mình đi tình nguyện. Mình luôn cảm thấy thật may mắn vì trải nghiệm đầu tiên này không những không hề tệ hại mà còn tuyệt vời, hay ho trên cả mong đợi. Mình đến ngôi làng nhỏ này vào một ngày giữa tháng Mười Hai. Vốn định vào Tây Nguyên để tránh cái lạnh miền Bắc, ai dè trong đây cũng lạnh không kém cạnh gì. Có những ngày nhiệt độ xuống chỉ còn 12-13 o C, với áo cộc tay và áo khoác mỏng, mình lạnh đến tím tái. Nhưng nếu trời không lạnh đến thế, có lẽ mình đã chẳng cảm nhận được sự ấm áp của những cái ôm, của những buổi tối quây quần bên bếp lửa, ấm trà, … giữa những con người chỉ vừa gặp gỡ mà sao thấy thân quen đến vậy.
*

Nhắc đến VQG Yok Don là nhắc đến rừng khộp, tức rừng cây thưa, rụng lá mùa khô. Chữ  "khộp"  trong tiếng Lào nghĩa là  "giòn" , có lẽ để chỉ những thảm lá khô giòn rụm phủ kín mặt rừng vào mùa khô. Rừng khộp ở Việt Nam có cấu trúc tầng tán đơn giản với tầng cao gồm các cây thân gỗ (chủ yếu họ Dầu lá rộng) và tầng dưới là cây bụi, cây cỏ. Khu rừng này nằm ở địa phận hai tỉnh Đăk Nông và Đăk Lăk, còn văn phòng Ban quản lý VQG ở xã Krong na, huyện Buôn Đôn, Đăk Lăk (cách Bản Đôn 4km), đây cũng là nơi đăng ký các hoạt động tham quan VQG Yok Don.
*

Ngày thứ ba và cũng là ngày cuối cùng tại Kalaw của mình. Buổi sáng mình dậy sửa soạn xong xuôi mới ra ăn sáng, vì sợ rằng ăn xong lại lề mề khiến mọi người phải đợi. Chỉ có mình và chú ăn sáng, vẫn là bánh mỳ kẹp và trà nóng. Mình chỉ ăn khoảng hai kẹp là no, rồi ngồi uống trà và nhấm kẹo đường cọ. Kẹo này giống kẹo mật mía, nhưng không ngọt bằng, và nghe nói đường cọ tốt hơn đường mía, mình đã nhấm hết nửa lọ kẹo của chú rồi. 
Mandalay là nơi mình dành nhiều tình cảm nhất trong suốt hành trình ở Myanmar, bởi thành phố này dễ thương quá, hiền hòa quá. Trước khi tới Mandalay, mình đã đọc đâu đó trên mạng rằng Mandalay không bằng Yangon đâu, không hiện đại bằng này, không sạch đẹp bằng này, ... nhưng với mình thì Mandalay rất đẹp, một vẻ đẹp yên bình, đầy hoài cổ, vẻ đẹp đến từ cảnh quan lẫn con người. Cả thành phố toát lên một tinh thần rất đặc biệt mà mình không biết dùng từ nào cho đúng để miêu tả,  chỉ biết mình có cảm giác bình yên, ấm áp lạ kỳ khi ở đó.

Xem thêm: Tuyển Tập Phim Âu Dương Chấn Hoa Không Nên Bỏ Lỡ, Âu Dương Chấn Hoa Được Khen Khi Tái Xuất


Hải Phòng đón mình vào một ngày mùa thu trong veo hơn năm năm trước. Dù đó không phải lần đầu tiên mình tới thành phố này nhưng là sự kh ở i đầu cho một hành trình dài sống và làm việc tại đây.
Saint Judy là bộ phim Holywood dựa trên câu chuyện có thật về một luật sư di trú tại Los Angeles - Judy Wood và quá trình cô đấu tranh bảo vệ người tị nạn, tạo tiền đề thay đổi luật tị nạn của Mỹ để đưa phụ nữ vào diện được bảo hộ. Một trong những lý do khiến mình giới thiệu bộ phim này là vì gần đây mình đang quan tâm và tìm hiểu về vấn đề tị nạn.
  Mình đã đọc khá nhiều sách du ký, nhưng cuốn sách có thể khiến mình đủ hứng thú mà đọc liền mạch đến hết thì không nhiều. Bất hạnh là một tài sản – một mình ở Châu Âu là một trong những cuốn không nhiều đó.
Yangon là điểm đến cuối cùng trong hành trình mười một ngày tại Myanmar của mình. Mình có gần hai ngày ở thành phố này thì ngày đầu tiên mình đã nằm bẹp trong hostel đến tận bốn giờ chiều mới lết ra khỏi phòng. Những ngày trước đó do di chuyển nhiều, trời quá hanh khô, nhiệt độ trong ngày chênh lệch lớn nên mình đã bị ốm, đầu đau như búa bổ, ho liên tục, chảy nước mũi. Tuy vậy mình cũng không hối hận lắm khi bắt đầu đi chơi muộn như vậy bởi Yangon rất nóng, nóng hầm hập như một cái lò.